Cây ngọc ngân còn có tên khác là môn trường sinh đốm, tên khoa học của nó là Dieffenbachia seguine (hoặc Dieffenbachia picta) và nó là một loài phổ biến nhất trong chi Dieffenbachia (môn trường sinh), bên cạnh cây vạn niên thanh và nó cũng mang đầy đủ đặc điểm hình thái chung của chi thực vật này. Chi này được đặt tên để vinh danh người làm vườn trưởng của Vườn Bách thảo Hoàng gia ở Vienna, Joseph Dieffenbach.

Ngọc ngân là cây trồng trong nhà rất phổ biến, điểm nổi bật của loài này là lá có sọc trắng lẫn xanh, lá thường xanh quanh năm, ít bị sâu bệnh nên có tác dụng thanh lọc không khí rất tốt. Cần lưu ý ngọc ngân là loại cây có độc, tránh ăn phải lá hoặc nuốt phải nhựa vì nó có thể gây ra các vấn đề về họng, dạ dày.

I. Đặc điểm hình thái & sinh trưởng

1. Về chi Môn trường sinh

Dieffenbachia là chi thực vật nằm trong họ Araceae (họ Ráy), có khoảng 30 loài thuộc chi này và phân bố chủ yếu ở vùng nhiệt đới châu Mỹ, sau đó nhanh chóng lan rộng khắp Châu Âu và Châu Đại Dương. Ngọc ngân là một cây bụi thường xanh có chiều cao trung bình 60 – 150cm.

  • Thân cây dày và nhiều thịt, có lóng ngắn.
  • Lá to hình bầu dục hoặc hình mũi mác dài 30 – 60cm, bề ngang tương đối rộng, đầu lá nhọn, cuống lá dài, lá có màu xanh đậm, bóng, có nhiều đốm và sọc trắng vàng không đều.
  • Hoa ngắn hình trụ dài khoảng 8 – 10cm và có màu trắng nhạt nhưng rất ít khi ra hoa.

2. Đặc điểm sinh trưởng

Ngọc ngân thích môi trường bán râm, ấm áp, ẩm ướt và thông gió tốt. Nó không chịu lạnh tốt, không chịu được khô hạn và tránh tiếp xúc với ánh sáng mặt trời quá gắt. Nó có thể sinh trưởng ~14 ngày trong bóng tối, nhiệt độ sinh trưởng thích hợp là 18 – 25°C, nếu thấp hơn 10°C thì lá sẽ chuyển sang màu vàng và rụng.

Đặc-điểm-hình-thái-&-sinh-trưởng-của-ngọc-ngân
Đặc-điểm-hình-thái-&-sinh-trưởng-của-ngọc-ngân

II. Tác dụng và ý nghĩa của cây

Ngọc ngân có tán lá rộng màu xanh vàng xen kẽ nhưng đốm trắng hoặc trắng vàng không đều, màu sắc tươi sáng trông rất khỏe khoắn nên có giá trị trang trí cao, thích hợp trồng trong chậu để trang trí ở trong nhà như phòng khách, văn phòng làm việc. Lá nhả ra phytoncides có tác dụng thanh lọc không khí và tiêu diệt mầm bệnh. Độ ẩm bốc hơi từ bề mặt lá làm giảm mức độ bụi và làm ẩm không khí trong phòng.

Bên cạnh tác dụng trồng làm cảnh, trang trí thì ngọc ngân còn được sử dụng trong y học, giúp dưỡng khí huyết, thanh nhiệt, giải độc, chữa các vết bầm tím, gãy xương, bong gân… Nướng lá trên lửa hoặc dùng nước ép làm thuốc mỡ bôi ngoài để tiêu mủ, giảm sưng tấy.

Độc tính của cây

Như chia sẻ ở trên, đây là một loài có độc tính. Vô tình ăn phải cành hoặc lá của cây có thể gây sưng tấy, đau nhức ở miệng, họng, thực quản, thậm chí làm tổn thương dây thanh âm, phù nề môi và lưỡi tiết nhiều nước bọt, ảnh hưởng đến việc nuốt và thở. Các triệu chứng như vậy có thể kéo dài vài ngày tới 1 tuần.

Tiếp xúc với nhựa cây có thể gây loang lổ, ngứa, tiếp xúc với da đầu có thể làm rụng tóc, nuốt phải có thể nguy hiểm tới tính mạng, tiếp xúc với mắt có thể khiến mắt bị mù tạm thời….

Hướng-dẫn-trồng-&-chăm-sóc-cây-ngọc-ngân
Hướng-dẫn-trồng-&-chăm-sóc-cây-ngọc-ngân

III. Hướng dẫn trồng & chăm sóc cây

1. Trồng cây

Nếu trồng trong chậu thì sử dụng chậu có đường kính từ 15 – 20 cm, sau 1 – 2 năm thì ở gốc sẽ có nhiều mầm hơn, lúc này có thể nhân giống hoặc thay chậu và tốt nhất là nên phân chia cây con để chúng phát triển trong từng chậu riêng lẻ.

  • Đất trồng cây nên là hỗn hợp đất tơi xốp, thoát nước tốt, giàu chất hữu cơ. Thành phần tốt nhất bao gồm mùn lá, cát thô, than bùn và một phần đất vườn. Có thể áp dụng công thức đơn giản sau: than bùn, đá trân châu, đất thịt ủ phân theo tỷ lệ 5:2:3.
  • Cây ưa ẩm, không chịu được khô hạn, trong thời kỳ sinh trưởng cần tưới nước đầy đủ, phun nước xung quanh lá để tạo ẩm cho không khí. Nếu lâu ngày không phun nước, độ ẩm không khí thấp thì lá sẽ xù xì và mất đi độ bóng. Tưới nước khi bề mặt đất bắt đầu khô, tránh làm úng nước vì rễ sẽ dễ bị thối, lá sẽ chuyển sang màu vàng. Giữ độ ẩm không khí ở mức 60 – 70% vào mùa hè và khoảng 40% vào mùa đông.
  • Nên trồng ở nơi có bóng râm, cây không chịu được nắng, trồng dưới ánh nắng gắt có thể khiến mép và đầu lá dễ bị cháy sém, thậm chí cây không phát triển.
  • Nhiệt độ phát triển tốt nhất của cây là 25 – 30 độ C. Nếu nhiệt độ thấp dưới 10°C thì lá có thể bị héo, mềm nhũn.
  • Cứ 10 ngày bón phân và tưới nước 1 lần trong giai đoạn cây sinh trưởng, mùa thu có thể bón phân lân và kali 2 lần. Bón phân đạm định kỳ 1 – 2 tháng / lần từ mùa xuân đến mùa thu để tạo màu sắc tươi tắn và độ bóng cho lá. Nếu nhiệt độ dưới 15°C thì ngừng bón phân.

2. Kiểm soát sâu bệnh

  • Đốm lá chủ yếu trên lá khi thời tiết ẩm ướt. Bạn có thể phun hỗn hợp Bordeaux 0,5% – 1% hoặc 50% carbendazim tỷ lệ 1:800 lần nước mỗi tuần 1 lần liên tiếp trong 3 – 4 tuần.
  • Bệnh thối rễ và thân thì phun chlorothalonil 75% 1:800 lần, định kỳ 7 – 10 ngày một lần, liên tiếp 3 đến 4 lần.
  • Botrytis: Ở giai đoạn đầu bệnh có thể phun 36% thiophanate methyl tỷ lệ 1:500 hoặc 600 lần nước, 65% thiophanate methyl tỷ lệ 1:1000 – 1200 lần nước, 50% thiophanate 1:900 lần nước. Mỗi tuần một lần và liên tục 3 – 4 lần, phun luân phiên để tránh hiện tượng kháng thuốc.
  • Rệp gây hại thì phun dung dịch dimethoat 40% pha loãng tỷ lệ 1:800 – 1.000 lần.
  • Côn trùng cánh vảy thì phun thuốc fenitrothion 50% tỷ lệ 1:800 lần nước hoặc 40% methamidophos 1:500 + pyrethrin 1:2000, phun 7 ngày/ lần, liên tiếp 3 ~ 4 lần.
Phương-pháp-nhân-giống-ngọc-ngân
Phương-pháp-nhân-giống-ngọc-ngân

IV. Phương pháp nhân giống

Chủ yếu nhân giống bằng phương pháp giâm cành, cắt thân ở gốc thứ 2 –  3 đốt để phần còn lại vẫn có thể nảy mầm. Đất giâm nên là hỗn hợp cát, đá vermiculite ẩm và đợi 25 – 30 ngày ở nơi có nhiệt độ khoảng 25°C, cành giâm có thể ra rễ.

Cách khác để nhân giống một cây già là cắt bỏ phần trên, ngâm vết cắt vào nước pha dung dịch kích rễ rồi cắm vào rêu hoặc hỗn hợp cát than bùn đã được tưới ẩm cho đến khi rễ xuất hiện. Nhiệt độ thích hợp là 20 – 25°C.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

.
.